Join to my life

April 26, 2006

Cuộc sống công bằng

Filed under: Bai hoc cuoc song — tranquocviet @ 2:17 pm

Tích xưa:Có một ông lão có nuôi một con ngựa. Chẳng may nó sổng chuồng bỏ đi.Người làng đến chia buồn, nhưng ông lão lại bảo: “Mất ngựa có khi lại là chuyện hay”. Không lâu sau, con ngựa nhà ông tìm về nhà và dẫn theo một con ngựa cái. Mọi người lại đến chia vui, ông lão bảo “Được ngựa có khi lại là chuyện gở”. Quả nhiên sau đó, con trai ông cưỡi ngựa và bị ngã què chân. Mọi người đến chia buồn, ông lại bảo” Gãy chân lại là chuyện hay”.Ít lâu sau chiến tranh nổ ra, đàn ông con trai đều phải đi lính, riêng con trai ông bị què được miễn…
Chúng ta thường nói với nhau” Đỏ tình đen bạc”, hay “Hôm nay tao đen quá, chắc tối thế nào cũng trúng lô”. Đấy là cách nói vui với nhau nhưng đều chứa ẩn một niềm hy vọng vào một sự đền đáp nào đó. Riêng tôi, không hiểu sao tôi rất tin vào chuyện đó. Tôi luôn giữ trong mình một quan niệm sống “Cuộc sống rất công bằng”
Từ bé, cứ mỗi lần trước kỳ thi tôi bị ốm thì tôi không tỏ ra lo lắng mà luôn tin rằng có một vị thần nào đó trên cao hiểu được mình và giúp đỡ mình. Và thường những kỳ thi đó tôi làm bài rất tốt và đạt kết quả cao. Ngày trước học nhiều, đầu óc sách vở, làm cái gì cũng hỏng,mẹ bảo “mày hậu đậu lắm, không hiểu sau này làm được cái trò trống gì”. Tôi thì chẳng lo, và tôi chỉ cố gắng học tập và kết quả ngoài cả sự mong đợi.
Lớn lên, tôi tiếp xúc nhiều có nhiều thành công và gặp không ít thất bại, nhưng quan niệm sống trong tôi không bao giờ thay đổi.Những lúc thất bại ,tôi lại mỉm cười với chính mình và luôn tin tưởng một điều gì đó may mắn sẽ đến với mình. Nó như giúp cho tôi thêm nghị lực trong cuộc sống, còn bạn thì sao
Nếu bạn làm rơi tiền hay mất ví, hãy vui lên bởi vì có khi bạn đang giúp được một con người trong cơn hoạn nạn đấy.Nếu bạn sinh ra trong một gia đình không may mắn, và bạn phải vật lộn để kiếm từng đồng. Hãy vui lên bởi vì ông trời đang thử bạn đấy. Bạn đang có một môi trường rèn luyện tốt để chứng tỏ sự mạnh mẽ của mình đấy.Nếu bạn đã cố gắng làm điều gì đó mà không thành công theo ý muốn, đừng buồn bởi vì ít nhất thì bạn đã có kinh nghiệm trong việc đó rồi và lần sau chắc chắn bạn sẽ thành công. Nếu bạn yêu ai đó mà không được đáp lại, hãy tin rằng cuộc sống này còn rất nhiều người thú vị mà bạn chưa gặp, và bạn phải chuẩn bị tốt hơn để gặp họ. Nếu bạn bị ai đó bỏ rơi, hãy cám ơn họ vì họ đã cho bạn kinh nghiêm trong cuộc sống.
Bạn còn trẻ, chưa va chạm nhiều với cuộc sống. Nhưng điều quan trọng là cách bạn đón nhận nó như thế nào. Tất nhiên là mọi việc không dễ dàng, nhưng cũng không quá khó đâu.Trước hết là bạn phải có suy nghĩ tích cực. Hãy đón nhận nó với một nụ cười và một sự tự tin. Đừng bao giờ so sánh mình với những thành công của người khác mà sinh ra chán nản, nếu có thì chỉ để cố gắng hơn thôi. Nếu bạn gặp thất bại, thì hãy coi nó như một điều ngẫu nhiên và hãy quên nó đi, để đón nhận cái mới. Có một câu danh ngôn thế này” Khi bạn còn trẻ, hãy mắc thật nhiều sai lầm để có những kinh nghiệm sau này”. Vì vậy đừng vì những thất bại ban đấu mà nản chí, sẽ có một ngày ta sẽ thành công. Hãy sống vui vẻ và hết mình để không bao giờ phải hối hận vì những ngày tháng mà mình sống vô ích

April 14, 2006

Alizée. Tình yêu của anh

Filed under: Lang man mot chu't — tranquocviet @ 6:26 am

Em đến với anh trong một buổi tối thật tình cờ, khi anh nhìn thấy cái status của thằng bạn anh ‘Đã xinh lại còn hát hay nữa’ . Anh vô tình click cái link đi kèm mà không biết đó là một bài hát của em. 45’ trôi qua khi vạch download vừa qua con số 99%. Như một đứa trẻ tò mò anh mở bài hát đó ra và chờ đợi. (more…)

April 11, 2006

Lãng mạn mùa hoa anh đào

Filed under: Lang man mot chu't — tranquocviet @ 9:00 pm

HOA ANH ĐÀO
Biểu tượng Nhật Bản
Tên tiếng Nhật : Sakura
Tên tiếng Anh : Cherry blossom
Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo – samurai – biết chết một cách cao đẹp. (more…)

Sự tích hoa anh đào

Filed under: Lang man mot chu't — tranquocviet @ 8:06 pm

Hoa anh đào

Ngày xưa ở xứ Phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi ,có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi.

Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm :”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh”.

Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”.

Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ , đêm đã tràn ngập trên xóm núi , cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động ,trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ

-Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả ? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?

Nhìn vào bếp lửa ,chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói chậm rãi rất quả quyết
- Chỉ buốn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh,thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả…..làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế ? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm.không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi
- Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.

Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng ,thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!

Nhưng từ đó ,chàng trai hoàn toàn cô độc. Không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu …. Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…”Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.

Càng đi nhiều,gặp nhiều càng thất vọng!!!

Filed under: Bai hoc cuoc song — tranquocviet @ 2:40 pm

Lờ tờ mờ
Mình còn nhớ ngày trước mình đi chữa răng trong Viện I. Ông bác sĩ chữa cho mình làm mình đau gần chết. Ông ấy chữa qua loa cho mình nửa tiếng rồi đuổi ra, gọi người khác vào, mặc cho mình ôm miệng ngồi nhăn nhó. Bố mình phải hỏi địa chỉ nhà ông ấy để khám ngoài giờ
Mình đi học đại học. Mỗi năm đi xe liên tỉnh vài chuyến. Hầu như chuyến nào đi xe cũng phải dừng lại vài phút vì công an. Anh phụ xe nhét mấy trăm kẹp giữa cuốn sổ bằng lái nhảy xuống. Lát sau thấy anh quay trở lại văng tục vài câu. Mình lờ mờ đoán ra : tiêu cực
Và một ngày gặp 2 chuyện
Buổi sáng hôm nọ lên cài đặt phần mềm cho trường. Lúc bước vào phòng thu nhận hồ sơ nghiên cứu sinh, chợt thấy vài hành động lén lút. Người phụ nữ bối rối cất chiếc ví vào trong túi. còn cô nhân viên nhanh tay cất vào trong bàn.Mình lờ đi không để ý. Lát sau thấy 2 người đi ra ngoài. Hôm trước lên cũng có một anh nộp hồ sơ, vì không biết mình ngồi gần đó, đưa ra một cái phong bì liền bị cô này mắng cho té tát.Hôm trước nghe thầy Q A nói chuyện cái vụ sau đại học bên trường Nhân Văn, xem ra cũng sắp đến trường mình rồi.
Buổi trưa đi về trên đường Trần Khát Chân, thấy một anh chủ xe taxi đang cố chạy theo chiếc xe của Công an Phường. Cánh cửa xe đã gần khép lại chỉ đủ cho một cánh tay đưa vào, che hết những điều khuất tất trước cuộc sống. Anh công an ậm ừh dọa nạt vài câu.
Gần đây đọc tin trên mạng thấy người ta mua một ghế trong Quốc Hội bằng tiến tỉ, thấy mà chán. Rồi bao nhiêu vụ CSGT bị phanh phui vì nhận tiến đút lót,chạy án. Càng nghĩ càng thấy sao mà đen tối. Người ta cứ ca ngợi mọi thứ đang tốt đẹp,nhưng thật ra thì nó thối rữa lắm rồi. Bây giờ muốn rửa sạch thì khéo phải thay đổi toàn bộ. Mình chợt nhớ đến một câu nói đùa của một anh đang uất ức với đời " Xã hội là một phường lừa đảo…"
"Cuốn theo chiều gió" hay "Cây ngay không sợ chêt đứng"?
Chúng ta chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp ra trường. Rồi chúng ra sẽ đi làm và bắt gặp những chuyện tương tự . Có khi chúng ta phải đóng vai thành người trong cuộc. Khi đó bạn sẽ làm gì
Nếu bạn muốn xong việc, muốn được lòng "sếp" thì bạn phải cắn răng mà đút lót thôi. Nhưng mà việc này cũng không dễ đâu nhé. Nếu bạn đưa không khéo thì còn phản tác dụng nữa vì có thể làm ô danh họ trước đồng nghiệp, làm họ bị liên lụy, bị tóm. Hãy thử những câu này: Em biếu anh để anh uống nước…(nếu là sếp ông) hay Em biếu chị để chị có tiền gọi điện thoại cho em, một chút gọi là…
(còn tiếp)

April 4, 2006

Chu Hưng và Nghệ thuật uống rượu

Filed under: Vie't ve` nhung nguoi ban cua toi — tranquocviet @ 5:30 pm

Chu Ngọc Hưng- Một cái tên đặc biệt. Một cái tên mà bạn tìm khắp trong trường BK không có người thứ 2. Và cả cái họ chu nữa, may ra thì có thằng em nó. Đấy là tên của hắn, một con người đặc biệt với những cái khác người và hơn người. Chữ Chu – theo lời hắn còn có nghĩa là Chử- Tức Chử Đồng Tử – Một nhân vật nổi tiếng trong truyện cổ tích với biệt danh "mèo mù vớ cá rán".

Hắn xuất thân từ một trường chuyên toán của tỉnh Hải Dương. Với thành tích không đến nỗi tồi, hắn khệnh khạng bước vào trường BK mà không phải qua kỳ kiểm tra "sức khỏe". Mất cơ hội thể hiện, hắn ấm ức và tìm cách để người ta phải chú ý đến mình. Hắn lấy rượu ra làm thí nghiệm.

Hắn đến với rượu cũng rất tình cờ. Hắn ở với mấy thằng bạn và "nhờ trời" mấy thằng này là con sâu rượu. Người ta uống rượu để giải khuây, để vui vẻ, còn hắn uống rượu để khám phá thế giới bí ẩn ày. Người ta uống rượu có mồi, hắn uống rượu dek cần mồi. Hắn mơ màng kể "Tao với mấy thằng bạn ngồi uống rượu với bột canh mì tôm. Chỉ được mút tay thôi. Thế mà cũng được vài lít"-khiếp quá!. Có lẽ nhờ rèn luyện trong điều kiện cơ bản thế nên hắn tiến bộ rất nhanh. Tửu lượng của hắn rất khá, và quan trọng hắn tìm ra cách uống rượu.

Con người ta làm gì cũng để lại phong cách. Phong cách khiến cho bạn trở nên nổi bật trong con mắt mọi người. Và hãy nhìn kia : anh chu Hưng ngửa cổ lên dốc một hơi và "Khaaaaaaà" một tiếng rõ dài. Âm thanh phát ra làm rung chuyển cả một vùng bởi nội lực phi phàm của anh còn nhiệt lượng thì khỏi phải bàn, nó đủ sức thiêu sống vài con chó mà chủ quán không cần Shell Gas.Sau khi khai triển công lực, anh nhắm mắt lại lim dim ,ngửa mặt lên giời thưởng thức "khoái cảm ". Thật là ngưỡng mộ, một chiêu tuyệt tác, một tác phẩm để đời. Người ta bảo uống rượu có nhiều loại, nhưng anh thì rõ ràng là "tiên tửu" rồi

Dấu ấn này sẽ chỉ là của hắn, bởi bọn tôi học mãi mà chưa được. Có thể kêu to nhưng có lẽ chưa đạt được "khoái cảm" như hắn. Và có lẽ mãi mãi bọn tôi sẽ là nghiệp dư thôi chứ không thể "chuyên nghiệp" như hắn được. Cuộc sống đã ban tặng riêng cho hắn thiên bẳm này rồi!

Quên không giới thiệu, hắn còn là một tay viết java có hạng với cấu trúc chương trình lúc nào cũng lên 50 lớp và với bộ tool Eclipse quen thuộc. Tôi thì sợ Eclipse đến già vì hôm bảo vệ đồ họa.Hắn thích những project lớn mang đầy cá tính như hắn và cũng không quên "khà' khi xong một con mồi nào đấy.

Nhưng Hung ơi, hôm nay mày say gió làm tao buồn quá. Hôm nay, khi trăng đang tỏ, khi gió đang quạt mát tâm hồn tao,khi tình người đang dào dạt, khi tao uống đang vào… thì mày lại ốm. Thật là phí công tao chuẩn bị bấy lâu nay.Thôi chúc mày khỏe và nhanh trở lại phong độ cho đợt sau

April 2, 2006

Don’t cry jony-Sự tiếc nuối từ tận đáy lòng

Filed under: Lang man mot chu't — tranquocviet @ 3:37 pm

Đã 2h sáng rồi mà tôi không ngủ được . Lần mò ra chiếc ban công nhỏ , ngắm nhìn đường phố . Từng đợt gió lạnh thoảng qua người . Giờ này cả thành phố chắc đều đi ngủ , chỉ còn mình tôi bầu bạn với những vì sao. Đêm nay sao buồn quá ! Tay bật chiếc máy hát, và bản Don''''t Cry Joni lại vang lên. Tôi nhớ tôi nghe bài này lâu lắm rồi, từ lúc còn rất nhỏ. Ngay từ dạo ấy, tôi đã biết buồn, biết thương chàng trai trong bài hát. Bao nhiêu năm trôi qua tôi vẫn thương chàng trai ấy, khi nhìn ra tình yêu đích thực thì tất cả đã quá muộn . Ấy vậy mà đêm nay, trong tôi lại có những suy nghĩ đổi thay, khiến trái tim tôi đau nhói

… Jimmy please say you''''ll wait 4 me

I''''ll grow up someday you''''ll see

Saving all my kisses just for you

Shine with love forever true …

Giọng cô gái trong trẻo, nghe như lời thủ thỉ của một đứa trẻ. Một nhóc con bị chúng bạn loại ra khỏi cuộc chơi và chỉ biết năn nỉ, hứa là mình sẽ chơi hay hơn. Và đây là lời hứa của một cô bé, rằng nhất định mình sẽ lớn, sẽ dành trọn tình yêu của mình dành cho anh.

Một bài hát kì lạ, nó có thể khiến tôi mỉm cười, rồi lại bật khóc lúc nào không hay .

Joni was the girl who lived next door

I''''ve known her , I guess ten years or more

Joni wrote me a note one day

And this is what she had to say …

I ''''ve known her , I guess … Joni, tôi đoán hẳn là một cô bé nhút nhát lắm. Ấy vậy mà cô lại cả gan viết cho anh một lá thư , lá thư tỏ tình. Tình yêu của một người con gái mới lớn, nó hẳn mộng mơ, ngây thơ và say mê nhiều lắm. Nhưng rồi anh đã đáp lại nó bằng cách :

 Slowly I read her note once more

Then I went over to the house next door

Her teardrops fell like rain that day

When I told Joni what I had to say

Her teardrops fell like rain ….

Joni , Joni please don''''t cry

You''''ll forget me by and by

 You''''ll just fifteen and i''''m twenty – two

And Joni , I just can''''t wait for you …

Please don''''t cry … Joni em đừng khóc. Rồi em sẽ quên anh thôi. Em mới chỉ là cô bé mười lăm, còn anh anh đã hăm hai rồi . Và Joni ạ , anh không thể chờ em được …

Soon I left out little home town

Got me a job and try to settle down

But these words keep on in my memory

the words that Joni said to me

Những ngày tháng cô đơn nơi thành phố lạ, anh thường nhớ về Joni thân thương, nhớ về những kỉ niệm đẹp mà chính anh cũng đã không nhận thấy. Anh hiểu rằng anh đã yêu cô, yêu thực sự . Tôi tự hỏi anh có nhớ nhiều về những giọt nuớc mắt của cô rơi, trong cái ngày anh nói lời chia tay ấy ?

I packed my clothes and I got a plane

I had to see Joni I had to expain

how my heart was filled with her memory

And I let my Joni she marry me ..

let my Joni she marry me …

I ran on the way to the house next door

but they weren''''t like thay were before

My teardrops fell like rain that day

when I heard what Joni had to say

My teardrops fell like rain …

Jimmy Jimmy please don''''t cry

You''''ll forget me by and by

It hasn''''t been for you since you''''re being gone

Jimmy I marry your best friend John …

Buồn, thực sự rất buồn. Buồn cho chàng trai khi hồ hởi trở về nhà tìm lại người mình yêu thì they weren''''t like they were before. Quá muộn, giá mà sự việc khác đi một chút, giá mà …Còn Joni, có thật cô đã quên sao? Hay là những tình cảm trong trắng đầu đời, với cô nó không chỉ là tình yêu mà còn là tuổi thơ, là tất cả. Có thể sau cánh cửa kia, cô lại khóc như mưa một lần nữa, những giọt nước mắt vẫn mặn đắng như ngày nào , cái ngày anh từ bỏ cô ra đi … Một kết thúc không có hậu, nó khiến tôi buồn như khi đọc truyện thơ Epghenhi Oneghin của Puskin vậy. Tôi đã yêu và thương Tachiana biết mấy Quả thực có quá nhiều niềm hạnh phúc trôi qua mà ta không nhận biết và nắm giữ được, chỉ đến khi tận cùng đau khổ người ta mới tiếc nuối nó khôn nguôi

Đây là một bài viết của chị Mit_me trong diễn đàn ttvn. Tôi đã đọc nó và thực sự cảm thông với chị. Có lẽ phải là những người yêu nhau thực sự thì mới cảm thấy hối tiếc như vậy. Tôi đã từng yêu, đã từng có những lúc không kìm được lòng mình vì tình yêu và "My teardrops fell like rain" như anh chàng Jimmy.Có lẽ chỉ khi yêu con người mới thể hiện hết tình cảm và lòng nhiệt huyết của mình đến như vậy. Dẫu cho nó không được hoàn hảo thì đó cũng là một kỷ niệm đẹp của cuộc đời.

Tôi đã nghe bài hát này rất nhiều lần. Giai điệu của nó thật êm dịu, và mặc dù không biêt hết lời, tôi cũng cảm nhận được phần nào nội dung của nó. Nghe bài hát chúng ta buồn cho cả hai cô bé Joni  và anh chàng Jimmy.Giá như Jimmy kiên nhẫn một chút, giá như anh quay lại sớm hơn, giá như joni chờ đợi anh.. Có khi chỉ là vài ngày hay vài giờ, khi con người ta suy nghĩ lại, một mối tình đẹp có lẽ đã không mất đi một cách tiếc nuối như vậy. Tình cảm con người ta luôn thay đổi theo một chu kỳ, có lẽ hôm nay không thấy yêu quý ai, nhưng mai lại có nhớ thương đến ngẩn ngơ vì một ai đó. Hãy thể hiện tình yêu của mình một cách nồng nhiệt khi nó đến,hãy sống và yêu hết mình, cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn

March 29, 2006

Xep Quang “sot”

Filed under: Vie't ve` nhung nguoi ban cua toi — tranquocviet @ 6:23 pm

Có lẽ người ấn tượng nhất với mình là xếp quang sọt. Có lẽ từ khi quang lên làm lớp trưởng lớp mình thì mình mới chú ý đến hắn. Trước đó, mình chỉ biết hắn cũng là dân chuyên toán như mình, cũng là một tay "ăn hại, tự sướng" giàu thành tích như mình.Tuy nhiên 2 thằng ít nói chuyện nên cóc hiểu gì về nhau cả.

Hồi hắn xung phong làm lớp trưởng, mình nhẩm trong bụng "không hiểu thằng này có tài cán gì mà đòi làm lớp trưởng. Tao to cao đẹp giai thế này mà còn chưa làm". Nhưng sau này mình nhận thấy hắn hơn hẳn mình về tính cách

Phải nói hắn khá là cá tính, đam mê đúng kiểu dân chuyên toán. Hắn mê Linux và dự định viết nhân cho nó, trong khi cả thế giới đang theo Windows. Hắn rủ vài thằng viết cùng,nhưng mình nhát gan bảo thôi vì kỳ này mệt quá. xin lỗi quang sọt

Phải nói tư chất lãnh đạo của hắn khá tốt. Nụ cười khá duyên, lấy được lòng của chị em phụ nữ làm khối kẻ ghen tị. Hắn cũng khá là biết điều, luôn tạo ra môi trường công bằng cho anh em cạnh tranh, còn mình thì hi sinh ở cuối nhìn anh em tiến lên. Điểm này được đánh giá rất cao., tuy nhiên rất khổ cho mấy thằng cùng nhóm vì toàn phải nhai cái xương xẩu, đồ thịt nó ăn hết rồi còn đâu. Hắn khá là bình tĩnh và không bị rối như mình, khả năng diễn thuyết cũng tạm được, tuy nhiên còn hơi quan khách.

Tuy nhiên có khen thì cũng phải có chê. Dạo này rất hay ngủ trong lớp, lại còn bỏ học luôn nữa. lớp trưởng mà như vậy thì cả lớp a dua theo, hỏng hết tập thể tin 3

Hình như vừa rồi là sinh nhật hắn. Không biết nên không chúc được.Nhưng mình cá là hắn sẽ làm sếp to sau này để anh em được nhờ và để đến 60 năm thành lập trường hắn sẽ phải hì hục tiêu tiền đến tận 12 h ngày 16/10. Hi hì………..

Ba`i hoc tu lap

Filed under: Bai hoc cuoc song — tranquocviet @ 2:10 pm

Chúng ta từ khi sinh ra đã được che chở trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Cha mẹ chăm lo cho chúng ta từ miếng ăn, giấc ngủ. Chúng ta dường như chỉ có 2 việc lớn lao là ăn mà học mà đôi khi cũng chẳng làm được. Nhưng chúng ta chỉ được che chở trong ngôi nhà hạnh phúc ấy trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà thôi. Giảng đường đại học, công việc đã khiến chúng ta không còn được ở trong ngôi nhà ấy, trong sự chở che của cha mẹ…và điều quan trọng hơn chúng ta phải bắt đầu cuộc sống tự lập.

Hai tiếng "tự lập" nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực hiện nó lại là một điều cực kỳ khó khăn. Bạn phải tự lo cho mình từ những cái đơn giản nhất như ăn ngủ, tắm giặt….,những điều mà trước đây ta chưa từng để ý. Và vô vàn tình huống phát sinh: Đang định đi tắm thì hết dầu gội đầu, định đi chơi thì quần áo mấy ngày giặt chưa khô, đi đá bóng về vứt quần áo lung tung, đến lúc tìm ra thì ôi thôi không tài nào mà ngửi được,thỉnh thoảng cuối tháng hết tiền mà không biết cầu cứu ai, lại ôm bụng ăn mì tôm… Những lúc đó ta không thể cấu cứu "Mẹ ơi" như trứớc được. Đây là tình trạng chung của Sinh viên chúng ta, và tiếp theo là mọi sinh họat của chúng ta bị đảo lộn: Ban ngày thì đi chơi cho thỏa thích, đêm đến mới ngồi học hay tệ hơn thì theo bạn bè rủ rê, uống rượu liên miên, bỏ học, đầu tháng có tiền thì tiêu hoang, cuối tháng thì muối mặt đi vay bạn bè…

Đây là giai đoạn mà ai cũng phải trải qua và thời gian đầu thật là tồi tệ. Thật khó có thể trách chúng ta được bởi vì cuộc sống tự lập quá mới đối với Sinh viên chúng ta. Và cuộc sống sẽ tiếp tục diễn ra như vậy nếu như không có một sự kiện nào xảy ra với bạn…

Tôi bước vào giảng đường đại học với bao mơ ước và sự tự tin tràn trề. Tôi tự hào khi mình xuất thân từ một trường cấp 3 nổi tiếng và được học tại một trường đại học danh tiếng. Thật là may mắn cho tôi khi được ở với bà chị sắp ra trường. Và thế là tôi vẫn chưa phải lo một chút gì cho bản thân, ngoại trừ việc học . Tôi say sưa học, đạt được thành công và có người yêu. Nhưng mọi việc thực sự bắt đầu rắc rối tại đây. Là một thằng con trai, ai chẳng muốn chăm sóc cho bạn gái của mình, ai chả muốn dành thời gian cho tình yêu. Nhưng khổ nỗi, tôi đã bao giờ lo cho mình bao giờ đâu mà lo cho người khác. Và mọi thứ của tôi bắt đầu đảo lộn: Tôi không còn xác định được thời gian học và yêu, tôi nghỉ học liên miên, đầu óc thì lúc nào cũng rỗng tuyếch. Và kết cục là mọi chuyện trở nên tồi tệ, kết quả học tập ngày một kém, và tôi bắt đầu có những tật xấu: hay cáu gắt, bảo thủ, ghen tuông vô lý, xa lánh bạn bè, và tình yêu của chúng tôi chúng bắt đầu rạn nứt từ những trận cãi vã. Bạn gái tôi, một người sinh ra trong một gia đình khó khăn và chịu nhiều vất vả. Cô ấy muốn được tôi yêu thương,che chở nhưng trớ trêu thay là tôi lại được chăm sóc. Dường như cảm nhận thấy bất ổn cho tôi, nên bạn gái tôi đã "rút lui". Nỗi đau từ mối tình đầu đã khiến tôi gần như gục ngã. Tôi không còn tự tin vào chính mình nữa, tôi tự nguyền rủa bản thân và muốn xa lánh chính mình. Tôi cảm thấy mình cô đơn vô hạn…

Nhưng những đêm dài suy nghĩ đã cho tôi những suy nghĩ sâu sắc hơn về cuộc sống. Tôi bắt đầu nhận ra sai lầm của mình, đó là thiếu tính tự lập. Và tôi phải học bài học tự lập, bài học quan trọng đầu đời mà tôi đã lãng quên bao năm qua….

March 26, 2006

Tho than,than tho

Filed under: Lang man mot chu't — tranquocviet @ 4:38 pm

Thứ hai , bé vuốt tóc thề
Áo dài thẳng nếp , hoa kề bên tai
Làm duyên , làm dáng … ngộ thay
Trời xanh mây trắng … có hay sẽ cười

Thứ ba , bé lại đổ lười
Tóc thề ko chải … có người nhìn sang
Mắt nai bối rối , ngổn ngang
Vội vàng vào lớp … chuông vang … đấy mờ

Thứ tư , tóc lại cột nơ
Áo ai trắng thế , môi ơ lại hồng
Bạn bè khẻ chọc … " ai trồng " … ?
Mĩm cười má đỏ , trong lòng thẹn cơ

Thứ năm , tóc quyện lá mơ
Tay ôm sách vở , ngu ngơ đọc bài
Chử nào sao lại chạy dài
Hỏi ai có lá thuộc bài … bé xin …

Thứ sáu , tóc cột cho xinh
Tung tăng bé bước , dáng in trên đường
Hôm nay nắng ấm lạ thường
Anh theo bước nhỏ , phượng trường nhẹ rơi

Thứ bảy , tóc thoảng buông lơi
Tóc bay trong gió , chơi vơi mộng đầu
Phượng ơi , ngập lối bắt cầu
Cho cô bé nhỏ … bắt đầu mộng mơ

Chủ Nhật , tóc rối vu vơ
Bắt đền ai đó … tóc tơ vương sầu …

Next Page »

Blog at WordPress.com.